CỔNG THÔNG TIN VÀ ĐẦU TƯ QUỐC TẾ
(KTSG Online) - Câu chuyện Indonesia áp trần chiết khấu 8% cho các ứng dụng gọi xe gần đây không chỉ là một quyết định hành chính đơn thuần, mà còn là hồi chuông cảnh báo về một khoảng trống pháp lý lớn mà Việt Nam đang phải đối mặt.
Chính phủ cắt bỏ 56 ngành nghề kinh doanh có điều kiện, chuyển mạnh sang hậu kiểmTPHCM đứng đầu Chỉ số Hiệu quả Kinh tế tư nhân
Trong bối cảnh các nền tảng kỹ thuật số từ giao đồ ăn, thương mại điện tử đến cho vay ngang hàng đang chi phối sâu rộng đời sống, một câu hỏi hóc búa được đặt ra: Thực chất những nền tảng này là loại hình doanh nghiệp gì?
Sự mơ hồ trong việc định danh giữa “đơn vị cung cấp dịch vụ công nghệ trung gian” và “doanh nghiệp kinh doanh trực tiếp” đang đẩy các quan hệ lao động và thương mại vào một “vùng xám” pháp lý, nơi mà các quy định truyền thống trở nên lúng túng khi áp dụng.
Thách thức lớn nhất hiện nay nằm ở việc Luật Cạnh tranh 2018 vẫn đang vận hành dựa trên hệ thống kiểm soát “thị phần” truyền thống, vốn được thiết kế cho thị trường một chiều nơi người mua và người bán rõ ràng.
Tuy nhiên, các nền tảng số lại vận hành theo mô hình thị trường hai chiều đầy phức tạp, nơi sức mạnh thực sự không chỉ nằm ở doanh thu mà còn ở thuật toán và dữ liệu người dùng khổng lồ. Một nền tảng có thể sở hữu thị phần doanh thu thấp nhưng lại có quyền lực tuyệt đối trong việc ấn định giá và phân phối đơn hàng thông qua những thuật toán thiếu minh bạch mà người tham gia không thể thương lượng.
Điều này tạo nên một vòng luẩn quẩn pháp lý: không xác định được thị trường liên quan thì không thể tính thị phần, dẫn đến việc không thể kích hoạt các cơ chế kiểm soát hành vi lạm dụng vị trí thống lĩnh thị trường.
Những phát hiện này cho thấy một sự thật hiển nhiên: khung pháp lý hiện tại đang cần một cuộc cải cách mạnh mẽ để bắt kịp tốc độ của nền kinh tế số.
Để tìm hiểu chi tiết hơn về các phân tích chuyên sâu và những lỗ hổng pháp lý cụ thể trong Luật Cạnh tranh Việt Nam, mời quý độc giả đọc bài viết đầy đủ tại đây.























